bạn học lưu manh

Chương 10. Chương trước Chương tiếp. Dĩnh Thiên cả người cứng nhắc, khóe môi giật giật, ánh mắt sắp chực trào nước mắt. Mình tiêu rồi, tại sao lại dám quên đi cái nhiệm vụ kia chứ? Bây giờ thì làm sao đây, Dĩnh Thiên à, mi là đồ hậu đậu! Vệ Manh vẫn cầm quyển Tên truyện: Bạn Học Lưu Manh. [ Hệ liệt 1 ] Thể loại: Đam mỹ hiện đại, học đường, 1x1, lưu manh công x nhược thụ, H, HE. Couple chính : Khúc Vệ Manh ♥ Hoa Dĩnh Thiên. Khúc Vệ Manh có xuất thân từ một nhà giàu có tiếng cũng vì vậy mà ngay từ khi mới sinh ra đã được có những liên kết mạnh trong cấu trúc. 3.2. Đánh giá tương tác giữa chất diện hoạt và muối Để đánh giá tương tác giữa chất diện hoạt và muối, trong nghiên cứu này chúng tôi đã đánh giá với hai loại công thức: các công thức chứa SDS và các công thức chứa SLES. ☛☛ Khuyến mãi Tặng Quyển Giáo Trình Guitar 5 Phút Bản Mới Nhất Khi Đặt Tại Shop Online : https://shp.ee/sccsm5z ☛ Đăng Ký THEO DÕI Ủng Hộ Kênh ♫ Guitar5Phut Truyện Bạn Học Lưu Manh - Chương 1. Mùa thu lại đến trên đất nước Trung Hoa tươi đẹp, từng cơn gió thu man mát thổi qua cuốn đi những chiếc là nằm vô định hình trên mặt đất. Recherche Site De Rencontre Gratuit Sans Inscription. Tên truyện Bạn Học Lưu Manh.[ Hệ liệt 1 ]Thể loại Đam mỹ hiện đại, học đường, 1x1, lưu manh công x nhược thụ, H, chính Khúc Vệ Manh Hoa Dĩnh phụ 2 couple3 Độ dài 61 chương + 7 phiên ngoạiKhúc Vệ Manh có xuất thân từ một nhà giàu có tiếng cũng vì vậy mà ngay từ khi mới sinh ra đã được cưng chiều, lúc nào cũng có những người hầu bao quanh, chỉ cần hô một tiếng lập tức có thứ đang muốn ở trước mặt. Hắn ta đã sống gần 15 năm trong cái hoàn cảnh đầy phúc hưởng đấy, thành ra đến khi lên cấp 3 thì tính tình ngổ ngáo không ai bì lắn hẳn hoàn toàn với hắn từ hoàn cảnh xuất thân cho tới tính tình là Hoa Dĩnh Thiên. Cậu ngoan hiền, lễ phép, chăm chỉ và không bao giờ có hứng thú với mấy chuyện đánh nhau. Từ nhỏ đã chỉ biết có mẹ bên cạnh, có mẹ thương yêu, có mẹ chiều chuộng. Đến lúc 15 tuổi, cậu bắt đầu bước vào môi trường mới toanh, khác biệt. Ở đây, Hoa Dĩnh Thiên đã chạm mặt phải một kẻ dường như chỉ là một đường thẳng song song với đường thẳng song song không một chút tương đồng ấy trong tương lai sẽ ra sao đây? Liệu hai đường thẳng song song ấy có cắt được nhau? Kể từ ngày hôm đó, Vệ Manh trở nên dịu dàng với Dĩnh Thiên hơn. Tuy ngoài mặt đôi khi vẫn còn hung hăng, hay bắt cậu đi mua đồ, song, hắn đối xử với cậu rất đến mức cả Lữ Nhi với Cẩn Siêu còn phải ngạc giờ đã là bảy giờ tối, Dĩnh Thiên vì muốn ôn tập thêm mà ngồi lại lớp cho đến trời tối. Lữ Nhi không nỡ để cậu ở một mình nên cũng ở lại hai tập trung hý hoáy viết viết chép chép, miệng đôi lúc còn lẩm nhẩm vài con số. Lữ Nhi thật ra chỉ vì bạn mà ở lại chứ cậu không tha thiết gì mấy bài tập này cả, thành ra hai mắt cậu bắt đầu lim dim.“…Tiểu Nhi.” Dĩnh Thiên thấy Lữ Nhi nằm gục trên bàn, cậu khẽ lay Nhi gần chìm vào giấc ngủ thì bị lay dậy, cậu hé mắt, miệng ừm hửm gì đó không thể nghe rõ được. Dĩnh Thiên nhìn cậu khẽ lắc đầu, buồn ngủ thì cứ về phòng mà ngủ, tội tình gì phải ở đây với mình vậy không biết?!Dĩnh Thiên nghịch ngợm nhéo má Lữ Nhi một cái khiến cậu ngồi bật dậy, khuôn mặt đang ngủ mà bị quấy rẫy trở nên tăm tối.” Ai nha…tớ lỡ tay thôi, đừng nổi giận nha.” Dĩnh Thiên rụt cổ, mắt liếc đến khuôn mặt khó chịu của người kia.” Haiz, tớ ngủ cũng không yên với cậu nữa đó.” Lữ Nhi phồng má giận ngồi dậy, vươn vai hai cái rồi ngáp một cái thật dài, nước mắt bắt đầu giàn giụa.” Tiểu Dĩnh, cậu còn định học đến khi nào?” Lữ Nhi giơ tay lên nhìn đồng hồ, trời ạ, đã bảy rưỡi tối Thiên đẩy đẩy gọng kính, ngẫm nghĩ một lát rồi nói, ” Chắc một tiếng nữa.”” Hảaa???? ” Lữ Nhi la lên một tiếng rồi day day thái nói với con người này, siêng năng cũng có mức độ thôi chứ. Hay vì Vệ Manh làm gì cậu rồi nên thần kinh trở nên có vấn đề thế này?!!Dĩnh Thiên nhìn Lữ Nhi kinh hãi bèn cười khình khịch, ” Cậu mệt cứ về trước đi, tớ ở đây một mình được mà.” Cậu vừa nói vừa vỗ vỗ vai Lữ Nhi thầm thở dài, thật ra cậu muốn Dĩnh Thiên cùng về cơ, nhưng mà cậu ấy siêng như vậy hẳn là sẽ không chịu. Hay mình dọa một chút nhỉ?Nghĩ rồi Lữ Nhi chép chép miệng, đưa mắt lấm lét nhìn xung quanh, ” Tiểu Dĩnh à, tớ nói cậu nghe cái này, đây là không đùa đâu.”Vẻ mặt nghiêm trọng của người kia khiến Dĩnh Thiên cũng bồn chồn không ngồi yên nổi, cậu chớp chớp mắt tập trung lắng Nhi cố tình trưng ra bộ mặt bí bí mật mật, ” Này nhé, nghe thầy cô nói lại, buổi tối mà ở lại lớp học, không khéo sẽ gặp ma đấy.”Câu nói thì thầm rõ ràng bên tai Dĩnh Thiên khiến gương mặt cậu bắt đầu trắng xanh. Trời ạ, thật là có ma ư? Trên đời này, cậu sợ nhất là ma đấy!!!Dĩnh Thiên khẽ nuốt nước bọt, song vẫn giữ được thái độ bình tĩnh, tuyệt đối không để cho Lữ Nhi biết mình sợ ma được. ” Không có chuyện đó đâu, cậu nghĩ nhiều quá rồi.”“…..” Lữ Nhi cảm thấy bất lực trước việc lôi kéo Dĩnh Thiên về phòng, cậu đành thở dài rồi đứng dậy vẫy tay, ” Thế cậu ở lại một mình nhé. Tớ về phòng nghỉ trước. Mà nhớ về sớm sớm, buổi tối ở lại đây không tốt đâu.”Dĩnh Thiên ngước mắt nhìn Lữ Nhi, cái đầu ngoan ngoãn gật gật. Sau đó chỉ còn mỗi Dĩnh Thiên ở trong căn phòng trống ngoác không một bóng ngoài đột nhiên trời chuyển mưa, nước từng giọt bắn lên cửa kính làm nhòe đi không gian bên Thiên đang chép bài thì nghe thấy tiếng mưa rả rích rơi, cậu nghiêng đầu nhìn, chỉ thấy được một mảng đêm dày đặc bao phủ khắp càng ngày càng lớn, đã gần tám giờ rồi, Dĩnh Thiên vừa đứng dậy sắp xếp đồ đạc vào cặp thì đèn trong phòng bất ngờ tắt tối nhanh chóng lắp đầy căn phòng, đôi tay Dĩnh Thiên trở nên run rẫy không ngừng. Cậu nhíu mày, tay chân hoạt động nhanh nhẹn, cố gắng lần theo hướng ánh sáng nhỏ nhoi để bước ra khỏi mưa quá to mà ảnh hưởng đến đường dây điện, khiến cả trường phải ngập trong bóng tối đáng Thiên một mình đi trên hành lang vắng vẻ, đèn dọc hành lang đều tắt cả, cực kỳ tối. Tim trong lồng ngực bắt đầu đập loạn xạ, cậu cố gắng trấn tĩnh bản thân rằng không có gì khác ngày càng to hơn nữa, từng giọt nặng trĩu rơi xuống đất tạo thành bong bóng vỡ tung tóe. Dĩnh Thiên ôm chặt cặp trong người, đôi chân bước thật nhanh về phía đi được một quãng thì đến cái cầu thang nhỏ, vừa nhích một bước thì bên tai văng vẳng tiếng con gì đó kêu. Trong bóng tối, Dĩnh Thiên chẳng thấy được một cái gì cả, chỉ biết phía trước mặt mình đang có gì mèo mun không biết của ai bỗng dưng xuất hiện ở cầu thang, nó nằm trên đó trông vô cùng lười nhác, cái miệng ngoác rộng ra rồi kêu lên một tiếng, “Meowww.”Dĩnh Thiên vừa đoán ra được con vật vừa làm mình sợ trắng mặt thì con mèo mun đáng ghét ấy nhảy phóc qua chân cậu, đám lông mềm mượt sượt qua người cậu khiến cả người cậu giật nảy mình.” A…” Dĩnh Thiên hét lên một tiếng rồi cắm đầu chạy về phía trước. Cậu chạy mà không cần biết phía trước có vật gì cản trở hay chạy bình bịch vang trên nền đất, Dĩnh Thiên tay ôm cặp cứ thế chạy chạy, đến khi cậu tông phải một người thì mới chịu dừng Thiên bị tông bất ngờ nên đã ngã chúi nhũi ra sau, cái cặp rơi trên đất cái bịch. Cậu ngồi thở hồng hộc, mắt đảo quanh tìm lấy cái cặp của mà cậu tông phải cũng đang ngồi xuống đối diện, lúc này đèn ở hành lang sáng vụt lên. Dĩnh Thiên ngước mặt thì vừa vặn trông thấy Vệ Manh đang ngồi xổm phía trước mắt cậu vừa ngỡ ngàng lại vui mừng, cậu mỉm cười nhìn hắn. Vệ Manh thì thở hắt ra, nhíu mày nhìn cậu, ” Làm gì mà chạy hớt hải vậy hả? Tông phải người ta rồi.”“……Tớ xin lỗi.” Dĩnh Thiên biết mình gây chuyện nên lí nhí không ngờ tối thế này mà vẫn gặp được Vệ Manh ở đây, đúng là trùng hợp thật á.” Sao giờ này lại ở đây?” Vệ Manh kéo tay Dĩnh Thiên đứng dậy, đồng thời còn chỉnh trang lại đồng phục của này mà vẫn bận đồng phục thì hẳn là vừa từ lớp đi ra nhỉ?! Vệ Manh nhíu mày nhìn khắp người cậu một Thiên vẫn còn thở hồng hộc, ” À…lúc nãy tớ ở lại để học. Không ngờ trời mưa to quá, cả trường cúp điện, tớ…tớ…”” Sợ ma nên chỉ lo chạy thôi chứ gì?” Vệ Manh nhếch môi cười trai gì mà nhát cấy vậy chứ? Thật tình, nên xem xét lại giới tính của tên nhóc này Manh thấy Dĩnh Thiên bối rối, hắn xoa xoa đầu cậu rồi nắm tay cậu kéo đi, ” Đi cùng tôi cho khỏi sợ.”“……Thật à?” Dĩnh Thiên ngờ vực hỏi Manh xoay đầu, quả quyết, ” Tất nhiên. Ma nhìn tôi sẽ chạy mất dạng cho xem. Mà tôi đã bảo rồi, tôi sẽ bảo vệ cậu mà.”Dĩnh Thiên nghe hắn nói, khóe môi cậu cong lên. Vệ Manh không nói một lời mà ngang nhiên cúi thấp người hôn lên môi cậu một cái.” Ách…” Dĩnh Thiên giật mình, bất giác lùi về sau một có hôn lén như vậy có được không hả?!” Rồi về thôi nào, tôi cũng buồn ngủ rồi.” Dứt lời cả hai cùng nắm tay nhau trở về ký túc xá.…Tiết buổi chiều của ngày kế tiếp, Dĩnh Thiên vì được cô gọi nên đã nhanh chóng đến lớp sớm hơn Lữ Nhi. Lữ Nhi buổi trưa ăn cơm xong thì đã không thấy bóng dáng đâu nữa.” Dĩnh Thiên, lát nữa lớp chúng ta sẽ lên tiết. Em hãy chuẩn bị những câu này cho cô nhé.”Dĩnh Thiên nhìn theo ngón tay của cô, sau đó thì gật đầu làm theo. Cậu đi xuống bàn học, mở sách ra xem sơ qua một năm phút nữa thôi mà Lữ Nhi cũng chưa đến, Dĩnh Thiên sốt ruột bèn nhắn tin.Tiểu Nhi, đến lớp mau nào, sắp tới giờ rồi. Hôm nay lớp mình lên tiết mà.Cậu nhắn xong lại để điện thoại trên bàn, sau đó tiếp tục đọc sách. Năm phút đồng trôi qua, Lữ Nhi vẫn không hề hồi âm, cậu bắt đầu lo lắng.” Các em, lớp chúng ta hôm nay có mấy thầy cô đến dự, hãy vỗ tay chào mừng nào.” Lời cô giáo trên bục vừa dứt thì bên dưới hàng loạt tiếng vỗ tay vang Thiên ngồi cạnh Vệ Manh, cậu có vẻ khá tập trung vào bài giảng, mỗi lần cô đặt câu hỏi đều xung phong giơ tay trả cứ ngồi xuống thì lại bắt đầu bồn chồn, ngồi không yên. Cậu lén lấy điện thoại ra xem, trên màn hình vẫn trống không. Lữ Nhi rốt cuộc ở đâu rồi?” Làm sao vậy? ” Vệ Manh liếc nhìn cậu Thiên cúi thấp mặt, cậu lắc lắc đầu, ” Không có gì đâu.”Vệ Manh nhíu mày nghi ngờ, không có chuyện gì thì sao lại cứ lôi điện thoại ra nhìn chứ? Đợi tin nhắn của ai à? Của Lữ Nhi chăng? Hắn nghĩ rồi phóng mắt lên bàn số ba, hiển nhiên chỗ đó hoàn toàn không có 45 phút, tiết học cuối cùng cũng kết thúc mỹ mãn. Sau khi đứng dậy chào thầy cô thì Dĩnh Thiên đã vội vàng rời khỏi nhanh chóng quay trở về phòng ký túc xá, chưa bao giờ Lữ Nhi đọc tin nhắn mà không trả lời trước cửa phòng, Dĩnh Thiên mở cửa thì thấy Lữ Nhi đang nằm cuộn mình trên giường, vẻ mặt không ổn tí nào cả.” Tiểu Nhi, cậu có sao không? ” Dĩnh Thiên đóng cửa rồi đi đến bên giường, cậu đưa tay lên trán Lữ Nhi lau đi mồ hôi ướt Nhi vẫn cuộn mình trong chăn, cậu mím môi như đang cố chịu đau, khẽ lắc đầu, ” Tớ ổn.”” Không ổn, cậu…bị làm sao vậy, Tiểu Nhi??” Dĩnh Thiên ngày càng lo lắng Nhi hé mắt, thở dài, “…Chỉ là tớ bị thương một chút, lát sẽ ổn thôi.”” Bị ở đâu cơ?”Lữ Nhi không biết phải nói làm sao cho Dĩnh Thiên nghe nữa, lúc trưa cậu vì chọc tức Cẩn Siêu mà bị hắn lôi đi cường bạo một trận. Hôm nay hắn cứ như ăn phải thứ gì hư hỏng, đem cậu ra xả giận, khiến cho chỗ kia…không khéo đã bị thương đến chảy trên giường mà phải nằm nghiêng một bên, đứng còn không đứng nỗi nữa là. Lữ Nhi tiếp tục thở dài” Cẩn Siêu hơi quá tay nên tớ bị thương. Cậu hiểu chưa? Được rồi, yên tâm, tớ vẫn ổn mà, không có chết đâu.”“…….” Lại là Cẩn Siêu? Cậu ta không thể đối xử dịu dàng với cậu được sao? Tại sao lại như vậy cơ chứ? Miệng bảo yêu mà lại làm cậu ra như vậy sao?Dĩnh Thiên mím chặt môi, gương mặt bắt đầu nổi giận. Chưa bao giờ Lữ Nhi trông thấy Dĩnh Thiên như thế này cả, trong lòng tự dưng lại thấy bất định mở miệng nói thì Dĩnh Thiên đã đùng đùng xoay người rời khỏi, cánh cửa còn bị hung hăng đóng sập lại. Dĩnh Thiên nghe xong liền há hốc miệng, mắt trợn tròn lên trông vô cùng kinh hãi. Hèn gì cậu ta mới được nước lấn át tụi học sinh tầm thường như bọn mình. Cháu trai của hiệu trưởng nên được quyền đối xử thô bạo với bạn cùng lớp sao? Điều này thật là không chấp nhận được Thiên vẫn miên man suy nghĩ về Khúc Vệ Manh, Lữ Nhi sau khi bật mí liền nín khe ngó ra ngoài cửa sổ. Cậu biết được lai lịch của người kia là vì gia đình hai bên có chút quen biết nho khái là ông nội Lữ Nhi lúc trước cùng chơi với ông nội của Vệ Manh, tức hiệu trưởng của Dịch San này đây. Mối quan hệ xem chừng là thân thiết nhưng không, Lữ Nhi cậu tuyệt đối không bao giờ vừa mắt với tên Khúc Vệ Manh chỉ toàn biết tới đấm đá bạo nhỏ, cậu thường sang nhà Khúc Vệ Manh chơi, nhưng mười lần thì hết chín lần bị hắn ăn hiếp đến phát khóc mà chạy ù về nhà. Khi lớn lên, Lữ Nhi ôm hận trong bụng, một bước cũng không sang nhà hắn thêm lần nào nữa. Một ký ức tuổi thơ quá kinh hãi!!Dĩnh Thiên và Lữ Nhi, cả hai người bọn họ đều đang nghiêng đầu về hai phía mà suy nghĩ về cùng một đối tượng. Một người nhớ lại quá khứ đầy ám ảnh, còn một người lại ôm lấy sự hiếu kỳ về Khúc Vệ giáo chủ nhiệm bận một chiếc váy chữ A, áo sơ mi bỏ trong ngay ngắn, chỉnh tề, đôi giày cao gót của cô khi đi vang lên tiếng lộp cộp khe khẽ. Cái đám nhốn nháo trong lớp bây giờ đã hoàn toàn im lặng khi vừa nhìn thấy giáo viên chủ Thiên cùng Lữ Nhi cũng quay trở về thực tại, đưa mắt hướng lên bảng. Cô giáo thật xinh làm sao! Dĩnh Thiên đã thầm nhận xét trong lòng như Vệ Manh giành một mình một chỗ ở bàn năm, hắn cư nhiên ngồi ngả lưng ra sau, tay đặt trên bàn xoay cây bút bi, mắt tuyệt nhiên không thèm quan tâm đến mọi thứ xung giáo lúc này mới nhẹ mỉm cười, từ tốn giới thiệu, " Chào các em, cô tên là Phạm Uyển Như. Cô sẽ là giáo viên chủ nhiệm năm nay của các em. Chúng ta hãy cùng nhau hợp tác để lớp tiến bộ nhé!"Lời nói vừa dứt, bên dưới một loạt tiếng vỗ tay vang lên. Tất cả mọi học sinh trong lớp đều rất thích Uyển Như, có người còn khen thầm cô ấy xinh đẹp mà hiền lành như cô tiên vậy. Duy chỉ Khúc Vệ Manh là gương mặt ngông nghênh không một cảm xúc nào đối với giáo viên của nhiệm thôi mà? Làm gì phải tâng bốc lên như thế? Hắn ngồi dưới bĩu môi khinh thường. Không ai thấy được hành động hỗn đãn đó của hắn ngoại trừ Dĩnh Thiên. Cậu từ đầu tiết đến giờ vẫn luôn len lén quay xuống nhìn Khúc Vệ là cậu ta rất hung hăng, lưu manh, nhưng lại không biết sao lại có một sức hút kỳ lạ đối với con người này nữa. Dĩnh Thiên rầu rĩ vò vò tóc mình, nhíu mày suy Uyển Như sau khi giới thiệu tên thì đã ngồi xuống bàn, lấy ra một tờ danh sách lớp bắt đầu điểm danh." Cô sẽ bắt đầu điểm danh. Ai có mặt thì nói có nhé." Dứt lời cái tên đầu tiên được hô lên, " Lưu Thi Thi."" Dạ có."" Ngô Tưởng."" Có ạ."" Bạch Tuệ."" Dạ cóó.."" Hoa Dĩnh Thiên." Uyển Như khi nhìn đến cái tên này đã khẽ mỉm cười, cái tên nghe thật đáng Thiên nghe đến tên mình theo phản xạ gật đầu, " Có có ạ."Hành động này của cậu liền thu hút mấy ánh mắt tò mò hướng về phía mình. Một chữ có được rồi, đâu cần phải có nhiều như thế? Sợ cô không thấy cậu ta chắc? Đồ xì xầm trong lớp phát ra, gương mặt Dĩnh Thiên hơi ửng hồng, hai tay siết chặt cây bút. Lữ Nhi nhìn cậu bạn cũng mỉm cười, khẽ nói, " Đừng xấu hổ."Dĩnh Thiên nhíu mày quay qua, "...Tớ không có xấu hổ."" Không phải, cậu xấu hổ trông rất đáng yêu. Vì vậy mà đừng xấu hổ, tớ không chịu được." Lữ Nhi lắc lắc đầu cười Thiên bất ngờ trước lời nói của cậu bạn thân, gương mặt ngày càng hồng lên không thể kiểm soát được. Con trai mà được khen là đáng yêu không phải hơi...kỳ lạ sao?Không ai để ý rằng, lúc mọi người đều ra sức chế giễu hành động ngốc nghếch của Dĩnh Thiên thì Khúc Vệ Manh lại khẽ liếc đến cậu nam sinh bàn số ba đó, không biết hắn nghĩ gì nhưng lúc nãy khóe môi đó đã cong lên một chút." Được rồi, cả lớp trật tự một chút. Tiếp theo là...Lữ Nhi. " Phạm Uyển Như đưa tay rà lại tên rồi đọc Nhi ngồi ngay ngắn, nói to, " Dạ có."Dĩnh Thiên ngồi đó xoa xoa mũi, thầm nghĩ, sao mình luôn phải khẩn trương thế này nhỉ? Lẽ nào là vì lần đầu tiên xa mẹ nên mới bị hồi hộp như thế? Xem Lữ Nhi kìa, cậu ta rất bình tĩnh mà tự cái tên tiếp theo, Uyển Như không hiểu sao cảm thấy cổ họng hơi khô, giọng trầm xuống, " Hừm...Khúc Vệ Manh."Cái tên đáng sợ đó được hô lên, ai nấy đều bất giác nhìn xuống bàn số năm, vừa vặn thấy được một nam sinh đang ngồi khoanh tay, hai mắt nhắm tịt lại, nhịp thở dường như rơi vào trạng thái đều Uyển Như nhíu mày nhìn hắn, chỉ khẽ nhắc lại, " Khúc Vệ Manh."Khúc Vệ Manh vẫn không nhúc nhích người. Dĩnh Thiên lén liếc nhìn hắn, trong lòng không hiểu sao lại muốn chạy xuống khều hắn thức lúc lâu, Uyển Như mới cao giọng, " Em Khúc Vệ Manh, em không được ngủ trong lớp."Lúc này Khúc Vệ Manh mới he hé mắt, vẻ mặt hắn có chút không hài lòng. Lẽ nào lời nói của cô giáo khiến hắn khó chịu ư?" Chẳng phải cô đã thấy em rồi sao?" Khúc Vệ Manh nâng mi mắt nhìn cô giáo, gương mặt lúc này đã trở về trạng thái bình thường, không cảm xúc." Em không thể nói có được sao? Với lại ngủ trong lớp là không đúng, em đi ra ngoài rửa mặt đi." Uyển Như tay cầm chặt cây bút, cố gắng kiềm nén cơn biết Khúc Vệ Manh là ai, lai lịch thế nào. Nhưng không phải vì thế mà có thể nhân nhượng cho hắn lấn lướt một người lớn như cô Vệ Manh nghe cô ra lệnh, không nói một lời mà đẩy ghế đứng dậy, đi thẳng ra ngoài lớp. Uyển Như nhìn theo bóng dáng nam sinh biến mất sau cánh cửa, cây bút trong tay ngày càng bị siết chặt Vệ Manh thực ra cũng định đi đến phòng vệ sinh để rửa mặt, không hiểu sao lại nổi hứng muốn dạo quanh trường một chút. Giờ này chắc học sinh nào cũng đang trong lớp ngồi ngay ngắn tham gia buổi học đầu tiên thì cứ đi thẳng về phía trước, cuối cùng dừng lại ở một góc khuất cuối dãy hành lang. Chỗ này khuất người, nhưng lộng gió. Ngủ ở đây thì không còn gì sướng bằng. Nghĩ thế, Khúc Vệ Manh ngồi bệt xuống đất, lưng dựa tường, mắt nhắm lại thiêm thiếp lớp, mọi sinh hoạt đều tiến hành rất suôn sẻ. Sau khi đã nói rõ những điều cần làm, nên làm và không nên làm thì Uyển Như bắt đầu phát cho mỗi học sinh một tấm vé ghi số phòng ký túc Dịch San, ký túc xá rất rộng, dành cho cả ba khối. Khu A là khối 10, khu B là khối 11 và khu C là dành cho anh chị khối Thiên cầm lấy tấm vé của mình ngắm nghía, con số 520 tròn trĩnh đáng yêu liền thu vào tầm mắt Nhi bên cạnh cũng cầm lấy một tấm vé, mà số thì cũng y hệt Dĩnh Thiên. Hóa ra là hai người cùng một phòng. Dĩnh Thiên liếc mắt qua liền vui mừng ra mặt, " Này, chúng ta lại cùng phòng."" Ừ, trùng hợp thật. Mà phòng chỉ dành cho hai người thôi, rộng rãi lắm nhé." Lữ Nhi híp mắt Thiên nghiêng đầu khẽ ồ một tiếng, " Chỉ hai người thôi sao? Mà thế thì càng tốt, tớ không thích ồn ào."Lữ Nhi lẳng lặng nhìn cậu rồi gật đầu. Thật ra Lữ Nhi cũng giống Dĩnh Thiên, không thích một phòng đến ba bốn người chui vào đó ngủ, rất phiền và rất không sạch sẽ. Huống gì buổi tối, bọn con trai sẽ chăm chú vào máy tính chơi game, hẳn là rất ồn Như cầm trên tay tấm vé ghi số phòng 521, sau đó nhìn xuống lớp hỏi, " Bạn nào đang cầm tấm có ghi số phòng 521?"Từ cuối dãy vọng lên một giọng nói, " Là em."Cô lần theo hướng âm thanh mà nhìn xuống phía dưới, phát hiện ra nam sinh ngồi bàn số 6, Quách Cẩn Siêu." Em ở phòng 521 đúng chứ?"Quách Cẩn Siêu nhìn cô gật đầu." Ồ, vậy Khúc Vệ Manh cùng phòng với em đấy, nhưng không biết em ấy lại lang thang ở đâu nữa rồi. Em giữ giúp em ấy tấm vé này nhé." Uyển Như từng bước đi xuống cuối dãy, ân cần đưa cho Cẩn Siêu mẫu giấy Thiên hiếu kỳ quay xuống nhìn nam sinh ở cuối, phong thái hoàn toàn giống hệt với Khúc Vệ Manh. Nhưng mà tên này ít ra vẫn nể cô giáo một chút, không như khúc Vệ Manh, cô nói một lời là cãi một Nhi ngồi bên cạnh không hiểu sao lại cảm thấy bất an, cậu vô thức vò tờ giấy trong tay, đến khi phát hiện thì tờ giấy đã nhăn nhúm lại trông xấu xí vô cùng." Cậu ổn chứ, Tiểu Nhi?" Dĩnh Thiên quay mặt lên, đẩy gọng kính nhìn Lữ Nhi." Không sao đâu." Lữ Nhi cố gắng trấn tĩnh bản thân, sau đó đứng dậy cùng lớp chào cô nấy đều cầm mẩu giấy rồi đeo cặp lên vai đi tìm phòng của mình. Dĩnh Thiên cùng Lữ Nhi cũng đeo cặp rồi hướng đến khu 520 nằm ở lầu 2, Dĩnh Thiên ngó nghiêng một chút rồi toan đi đến thang máy thì bị Lữ Nhi ngăn lại, " Không được, học sinh lớp 10 không được dùng thang máy.""....." Dĩnh Thiên hơi xấu hổ nhìn cậu rồi gật đầu lẳng lặng theo đằng may là chỉ ở lầu hai thôi, không thì chắc sẽ chết vì hết hơi. Dĩnh Thiên trán hơi ướt mồ hôi, đi đến trước cửa phòng, cậu vui mừng mở cửa đi Nhi theo sau cậu rồi đưa tay ra sau đóng cửa lại. Căn phòng đúng là rất rộng rãi như lời Lữ Nhi nói, còn đầy đủ tiện nghi nữa. Dĩnh Thiên thích thú để cặp trên ghế, tháo giày rồi nhanh chóng leo lên giường lăn thơm từ tấm drap giường tỏa ra nghe rất dễ chịu, thoang thoảng khiến Dĩnh Thiên vô cùng buồn ngủ." Đừng có ngủ đấy nhé, tí nữa chúng ta còn ăn trưa rồi học tiết buổi chiều." Lữ Nhi ngồi trên ghế, bình thản tháo giày đặt một Thiên nghe thế liền ngồi bật dậy, vẻ mặt bất đắc dĩ, " Ừm tớ nhớ rồi. Tí cùng đi ăn trưa ha."Lữ Nhi mỉm cười nhìn cậu, lát sau gật gật phòng 521, Quách Cẩn Siêu vai đeo cặp, chân sải bước thản nhiên tiến vào trong. Hắn ném cặp sang một bên, sau đó ngả lưng xuống giường thở phì lầu hai thật sự quá mất sức của hắn, nằm ngủ một lát chắc sẽ không sao. Vừa nhắm mắt lại tận hưởng được năm phút thì bên ngoài có tiếng gõ cửa rầm Cẩn Siêu nhíu mày bật dậy, đi ra mở cửa, " Này định phá phòng tôi à?"Hắn vừa nói vừa ngước mắt nhìn nam sinh đứng trước mặt, nhận ra đây là Khúc Vệ Manh, sau đó không thèm nói lời nào, thản nhiên xoay người đi lại vào bên trong. Khúc Vệ Manh cũng không thèm để ý, đi vào rồi đóng sập cửa lại." Quách Cẩn Siêu." Cẩn Siêu nằm trên giường, thấp giọng nói." Khúc Vệ Manh." Vệ Manh ngồi trên ghế, hờ hững đáp." Ờ, sau này hãy thân nhau một chút. " Quách Cẩn Siêu hai tay đặt dưới đầu, cái chân rung rung." Sao cũng được." Khúc Vệ Manh tiếp tục hờ hững. Thân hay không thì còn phải xem lại. Muốn thân với tôi cũng không phải Cẩn Siêu nghe hắn trả lời, môi khẽ nhếch lên. 12-chom-sao-fanfiction-nha-tro-sieu- download ach-con-nhoc-choc-hong-t download am-hieu-tin download am-ve-khuynh download anh-boss-xau-xa-trong-loi- download anh-boss-xau-xa-trong-loi- download an download au-lac-c download ban-dao-that-khong-muon-kie download ban-hoc-danh-nguoi-thi-dung-v download bao-anh-lam-sao-khong-y download binh-ta-chi-duc download blue-nel download boi-vi-trong-tim-chung-ta-deu- download boss-hung-du-ong-xa-ket-hon-di download ca-the-gioi-cua-anh-chi-danh-cho-em_sep-t download cam-duong-quy download download chan-vuong-hoa-tha download chang-re-quyen-the-513 download download chi-tam-nh download chien-than-bat-bai- download chien-than-h download cho-phep-anh-thi download cho-toi-co-toi_ download choc-gian-co-vo-nho-ong-xa-tong-tai-qua-kieu- download chung-ta-yeu-nhau-vi-da download 1, co-chong-la-th download co-dao-kinh-p download co-mot-cuong-thi-tuyet-sac-noi download con-dau-hoan download con-thien-tai-va-bo-to download co download cong-luoc-t download cu-long-thuc- download cuc-cung-co-chieu- download cuc-cung-co-chieu-939 download cung-chieu-vo-nho-troi-ban-337 download 1, cung-chieu-vo-nho-troi-ban download cung-dinh-huyet-toan-quan-thien-ha_qu download cuoc-song-dan-da-cua-man-man- download dai-than-dan-vao-nguc-101-nu- download dam-dong-vat-than-ky-cua-dai-lao-p download dam-my-hoang download download dau-chien-cuong-t download dau-la-da download de-nhat-kiem-than_c download dem-truo download di-kiem- download di-the-tieu download download download dien download dien-ha-than-biet-sa download dinh-menh-anh-yeu-em-nh download do-mi-khong-tr download doc-nhat-vo-nhi-han-luong-yeu-luat-su-ly-hon-moi-va download download dong-gia-trao-doi-ban-dung-giao- download dung-coi-em-la-ke-xen-vao-cuoc-tinh-cua-anh-v download download em-la-ngoai-le-duy-nhat download ga-cho-mot-toa-thanh-hoang_qu download h download hac-hoa-xin-c download hai-thai-nam-bao-tong-tai-bay-duoc-v download download hoa-bao-thien-v download hoa-hong-den-tim-lai-tin download h download hong-hoang-chi-minh-ha- download download download keo- download khach-tro-dung-nh download khong-uong- download khung-bo-s download khuynh-the-tuyet-sung-tieu-ho download kiem-tien-la-ban-trai-cu-c download download kieu-the-tren-troi-r download kinh-thien-kiem download konoha-chi-q download lam-moc-bao download lam-nung-trong download lam-tra-xanh-o-truong-quy-toc- download download linh-vu-cuu-thien_quy download long-te-chi-ton download long-uy-chien- download luoc-thie download mat-roi-xin-dung-tim-16 download mat-roi-xin-dung-tim-43 download mat-roi-xin-dung-tim download mat-sung-sau-cuoi-lao-cong-that-c download me-vo-khong-loi-ve download moi-tinh-danh-mon-cuc-cung-tram-ty-cua-de-thieu download mot-buoc-len-tien-94 download mua-ngau-mau download muon-giau-anh-trang-di download my-devil-don-39 download nam-chinh-luon-doi-voi-toi-muu-do-gay download nam-chu-benh-kieu-sung-len-t download nang-dau-cuc-pham-270 download 1, ngoc-nghech-nu-nhan-hanh-ph download nhan-vat-chinh-lam-nguoi-ta-tranh-lui-chin- download ninh-tieu-nhan download nu-chinh-nam-chinh-mau-cut-sang-mot-ben-c download ong-xa-ba download phu-hoang-cua-ta-la-tuye download phu-nhan-tai download phu-quan-that-t download download quyen-1-mat-trang-trong-vong- download re-quy-t download sat-tinh-tuong-cong_q download sau-nam-cho-doi-chung-ta-nghenh-don-ha download sieu-cap-cung-chieu- download so-tay-ghi-chep-tuoi-thanh download su-doc-chiem-cua-ac-ma-vo-t download su-menh- download su-thuong-de-nha download su-tro-lai-cua-chang-re-vo- download ta-co-mot-bay-hoa- download ta-de-yeu-hau-tuyet-de-lan download ta-la-ac-nhan-ai-la-thien- download download tan-hon-khong-tinh-yeu-the-toi-vo-truoc-31 download tan-nuong-m download tang-anh-mot-tinh-yeu-nho_ch download tat-ca-tra-cong-deu-duoi-theo-cau-ta download than-cap-dac-cong-he-th download download download the-marco download download thien-dao-do-thu-quan- download thien download thien-la-dia download thieu-tuong-vo-ngai-noi-gian-roi-15 download thu-lin download thu-phi-thien-ha-than-y-dai-t download thu-tinh-da download tieu-long-nu-b download download tinh-yeu-sieu-cap-ngot-ngao-cua-lo download download tong-giam-doc-qua-bu download tong-tai-anh-nhan-nham-nguoi download tong-tai-nguoc-the-yeu-khong-loi-thoat-co-vo-bi-bo-roi-cua-tong-tai- download tong-tai-nguy-hiem-n download tong-tu-th download trong-mot-hotboy-l download trong-sinh download trong-sinh- download t download download truyen-bach-luyen-thanh-tien-837581_quye download truyen-tong-giam-doc-anh-tha download tu-chan-noi-chuyen-phiem-quan download tuy-nhuoc-thanh-hoan_q download tuyet-kiem-long download tuyet-the-duoc- download ty-ty-x download van-dao-long download van-gioi-vinh download vi-han-cun download vo-cua-tong-tai-la-nu-than-van-ngu download vong-du-chi-bo-xuong-kho-cung-die download vuong-gia-dang-chet-ban-co-nuong-khong-so- download vuong-gia-xau-xa-cung-chieu-the-tu-bo-tron-nuong-tu-nang-phai-biet-nghe download vuong-phi-ngay-ngay-doi-huu-phu-19 download wi download xuyen-nhanh-cong-luoc-ky-chu-dung-ha download xuyen-nhanh-ki-chu download xuyen-nhanh-nu-ph download xuyen-nhanh-phao-hoi-n download xuyen-sach-chi-menh-van-dao-dien_qu download xuyen-ve-co-dai-la download yeu-chieu-co-vo-nho-quyen-ru-cua-tong-tai download yeu-ho-bach-lang-an-a-lap-huye download yeu-nghiet download yeu-phi-la-mau-nghi-thi download Dĩnh Thiên dù rất muốn nghe lời Lữ Nhi nhưng cậu không thể khống chế được cơn buồn ngủ đang đổ bộ đến. Nằm trên giường, chăn bông phủ lên người, hơi lạnh từ điều hòa tỏa ra, và Dĩnh Thiên từ từ thiêm thiếp đi vào giấc ngủ ngon Nhi đang xối nước trong phòng tắm, tiếng nước liên tục đập xuống nền nhà, bọt văng tung tóe. Đến khi tắm xong, cậu bước ra thì thấy có con mèo lông trắng đang cuộn mình trên giường nằm ngủ, bất giác khẽ bảo là không được ngủ cơ mà? Ngủ giờ này thì tí làm sao dậy nổi cơ chứ, cái con mèo này. Lữ Nhi lẳng lặng lau khô tóc rồi đi khe khẽ ra ngoài ban công hít gió trời. Căn phòng 520 này có một tầm nhìn rất đẹp, phóng thẳng ra vườn trường. Gió cứ thế ùa vào thổi tung tấm rèm cũng màu trắng tinh Nhi đứng đó một chút rồi đi vào lấy ra một cái ghế xếp, mở ra rồi ngồi xuống, bên cạnh kèm theo một cuốn tiểu thuyết trinh thám đầy kịch tích. Cậu hí hửng ngồi dựa lưng rồi xem chăm chú. Bên trong người kia vẫn ghì chặt gối thở đều đều....Quách Cẩn Siêu từ trên giường ngồi bật dậy, lôi cái túi đựng đồ của mình lấy ra một bộ đồ thể thao, sau đó dửng dưng lê dép đi vào phòng tắm. Khúc Vệ Manh ngồi trên ghế, tai đeo phone nghe nhạc, mắt nhắm hờ thưởng nãy đến giờ hắn ta cứ lơ mình là thế nào chứ? Dù sao cũng là bạn cùng phòng mà, không thích thì cứ việc đổi, tôi đây mà thèm cậu chắc? Đồ chảnh ch*.Quách Cẩn Siêu cầm chặt bộ quần áo trong tay, lòng hậm hực, miệng chửi rủa còn chân thì lê bước vô phòng tắm. Hắn mở vòi hết cỡ, để từng đợt nước mạnh mẽ xối xuống khắp người, nước lạnh làm hắn càng tỉnh táo hơn. Khúc Vệ Manh dù đeo tai nghe nhưng đều biết được nãy giờ tên kia mắng thầm cái gì, nghe cả tiếng hắn cao giọng hát hò trong phòng tắm nữa. Đúng là đồ quái đản!Nghĩ rồi Khúc Vệ Manh cầm lấy điện thoại, đưa tay rà đến nút âm lượng ấn lớn hết cỡ, bây giờ thì có thể giả điếc không nghe bất cứ thứ gì xung quanh rồi. Nhất là giọng hát vịt đẹt đang vang lanh lảnh trong hồ đã điểm 11 giờ trưa, tiếng chuông trường vang lên báo hiệu giờ ăn trưa đã đến. Lữ Nhi nghe thấy tiếng chuông vội gập sách lại, sau đó bước vào phòng nhẹ khều vai Dĩnh kiên nhẫn lay Dĩnh Thiên dậy, miệng liên tục gọi, " Tiểu Dĩnh, dậy đi ăn trưa. Tiểu Dĩnh, dậy đi ăn trưa."Dĩnh Thiên cảm nhận được một bàn tay ấm áp chạm vào người, cậu khẽ hé mắt nhìn xung quanh, sau đó thì tiếp tục nhắm lại. Lữ Nhi cảm thấy bất lực trước con mèo ham ngủ này, đành ghi lại một tờ giấy nhỏ rồi lấy ra một cái đồng hồ báo thức, vặn đúng năm phút sau sẽ reo chuông. Xong xuôi, cậu lẳng lặng rời khỏi phòng đi đến phòng năm phút sau, Dĩnh Thiên bị tiếng chuông ầm ĩ kế bên tai róng lên, giật bắn mình, cậu bật dậy một góc 90 độ, đôi mày khẽ chau vào nhau. Hai mắt mơ mơ màng màng, Dĩnh Thiên đưa tay lần mò đến cái đồng hồ rồi đập một phát vào nó, tức khắc căn phòng đã trở lại yên ngồi đó nhìn ra ngoài ban công, nắng rải đầy trên nền sân lót gạch men, tấm rèm không ngừng thổi tung lên. Đảo mắt một chút liền phát hiện ra một tờ giấy note nhỏ để trên bàn, Dĩnh Thiên nhướn người với lấy đọc.[ Dậy rồi thì tắm rửa rồi xuống phòng ăn nhé. Tớ đợi cậu ở dưới. Lữ Nhi.]Dĩnh Thiên cầm tớ giấy đọc một lượt, sau đó gấp lại làm bốn rồi nhét vào hộc tủ. Cậu trượt xuống giường, đứng đó gấp lại mền gối ngay ngắn rồi đi đến tủ quần áo, lôi ra bộ đồ thể thao màu xám đi đến phòng phút sau, Dĩnh Thiên bước ra với bộ thể thao năng động trên người, cậu khá gầy, bộ đồ trông hơi thùng thình một chút, khiến người khác nhìn vào cảm giác rất muốn ôm cậu vào lòng mà bảo Thiên đi đến bàn lấy vội chìa khóa rồi mở cửa rời khỏi. Cậu đứng đó khóa cửa, cảm giác bên cạnh cũng vừa có người đi ra, hắn ta cũng đứng khóa cửa phòng như cậu. Dĩnh Thiên tò mò nhìn qua, tức khắc trong tầm mắt thu về hình dáng lưu manh của Khúc Vệ Manh, đôi mắt đen láy kia bỗng mở to ra cậu ta ở ngay cạnh phòng mình ư? Đây là chuyện tốt hay là điềm xấu nhỉ? Ở gần như vậy, thế nào cũng sẽ có lúc chạy qua chạy lại nhờ vả nhau cho xem. Dĩnh Thiên đứng đó phân tích một số vấn đề nên không để ý rằng trước mặt mình dần tối khi đầu óc hoạt động trở lại, Dĩnh Thiên mới phát hiện Khúc Vệ Manh đang đứng trước mặt cậu, hai tay đút vào túi quần, vẻ mặt tuy không lộ cảm xúc nhưng nhìn qua chỉ thấy hắn rất lưu Thiên trong lòng cảm thấy bất an, nhỏ giọng, " Là cậu..."Khúc Vệ Manh hơi cúi người, đôi mắt màu nâu của hắn nhìn xuyên thấu tâm can Dĩnh Thiên, sau đó nhả ra một câu, " Phòng cạnh nhau sao? Xui xẻo nhỉ?""............" Xui xẻo? Là ai xui xẻo mới đúng?Dĩnh Thiên im lặng lắng nghe, chợt nhíu mày khó chịu. Rõ ràng là mình mới đúng là người cảm thấy chuyện này xui xẻo, thế nào hắn lại bảo hắn xui xẻo?" Cậu...làm gì mà xui xẻo? Tớ chưa làm gì cậu..." Dĩnh Thiên vẫn cúi đầu, khe khẽ cãi lại." Tôi nói tôi xui bao giờ, tôi bảo người như cậu bị xui xẻo đấy. Sau này...cậu là đứa sẽ bị ức hiếp nhiều nhất." Khúc Vệ Manh đứng thẳng lưng, thản nhiên nói." Ai ăn hiếp?" Dĩnh Thiên phát run khi nghe lời đe dọa kia, cậu không khỏi lớn tiếng ngạc nhiên." Chính tôi." Dứt lời Khúc Vệ Manh đi lên trước, hắn cố tình hất vai Dĩnh Thiên sang một bên khiến người cậu chao đảo, một bên vai đập vào cánh cửa kêu lên một Thiên gương mặt nhăn nhó chịu đựng cơn đâu từ từ truyền đến ở vai, chầm chậm đứng vững lại. Ánh mắt cậu hướng theo bóng lưng của nam sinh kia, trong lòng không hiểu sao lại vô cùng hụt phút sau, Dĩnh Thiên đã có mặt ở dưới phòng ăn, cậu đảo mắt quanh phòng tìm Lữ Nhi thì phát hiện cậu bạn đang ngồi gần cửa sổ bên tay phải." Này, xin lỗi tớ xuống trễ." Dĩnh Thiên gương mặt hối lỗi ngồi xuống đối Nhi buông muỗng, bình thản đáp, " Không sao, cậu qua bên kia lấy đồ ăn đi, kẻo hết." Nói rồi Lữ Nhi chỉ tay về phía quầy thức Thiên nhìn theo tay cậu rồi gật đầu đứng dậy đi đến. Cậu đến quầy lấy một cái mâm rồi xếp hàng chờ đợi. Hôm nay có vẻ không được suôn sẻ, vì người phía sau cậu không ai khác chính Khúc Vệ Manh. Mà, Dĩnh Thiên thì chỉ hoàn toàn chăm chú vào mấy món ăn trên bàn, không hề biết rằng mối nguy hiểm đang ở sau Vệ Manh muốn chen lên, đành giở giọng lưu manh, " Tránh ra."Dĩnh Thiên đằng trước khẽ nhíu mày, tưởng mình nghe nhầm nên đã không xoay lại nhìn, cứ đứng xếp hàng chờ đợi. Khúc Vệ Manh sau lưng nhìn trừng trừng vào tấm lưng nhỏ bé trước mặt, đưa tay đẩy vai cậu một cái, lạnh giọng, " Đã bảo là tránh ra, còn chưa nghe?"Dĩnh Thiên vì bị đẩy quá mạnh mà nghiêng người sang một bên, cả mâm cũng rơi xuống đất tạo nên một tiếng vang lớn. Tất cả ánh mắt ở phòng ăn đều hướng đến cậu, trong mắt họ, cậu là đồ ngốc không biết trên Nhi nghe tiếng vang liền nhìn về hướng Dĩnh Thiên, thình lình buông đũa, đứng dậy chạy đến chỗ cậu. Lữ Nhi cúi người, một tay đỡ Dĩnh Thiên, một tay cầm lấy cái mầm đang nằm lăn lóc trên mặt đất." Cậu không sao chứ?" Lữ Nhi nhìn vẻ mặt sợ hãi của Dĩnh Thiên có chút lo nhỏ, Khúc Vệ Manh luôn giở những trò đốn mạt này ra với cậu, dĩ nhiên là thừa biết hết rồi. Nhưng mà, lúc đó Lữ Nhi cậu cũng cứng rắn lắm mới không bị hắn chèn ép đến chết, còn Dĩnh Thiên đây, trông cậu ta thật giống một đứa con gái yếu ớt, không biết bảo vệ bản thân gì nào lại cứ va chạm phải cái tên hách dịch kia, thật là không công bằng rồi!Dĩnh Thiên đứng thẳng lưng, vừa xoa xoa tay vừa lắc đầu, " Không sao, chỉ ngã bất ngờ thôi..."" Tớ lấy đồ ăn giúp cậu." Lữ Nhi tay cầm mâm đi thẳng đến chỗ xếp hàng đứng đợi. Dĩnh Thiên nhìn hành động của bạn thân, trong lòng đột nhiên cảm thấy rất ấm Vệ Manh sau khi lấy được thức ăn, hắn mặt dày đi lướt qua Dĩnh Thiên, thì thầm, " Có lấy đồ ăn thôi cũng phải nhờ vả, đồ vô dụng."Dĩnh Thiên vẫn đứng ngây người, vô tình câu nói kia lọt thỏm vào tai khiến hai má cậu đỏ bừng, đỏ vì tức chứ? Tôi đây vô dụng vẫn đỡ hơn cái kẻ lưu manh nhà cậu đi chen lấn với người khác, còn không biết điều mà xô đẩy người ta nữa. Ai mới là vô dụng?Dĩnh Thiên tức lắm, nhưng chỉ biết chửi thầm trong bụng. Lát sau, Dĩnh Thiên bình tĩnh trở lại, ngước mắt tìm bóng dáng của Lữ Nhi. Nghiêng đầu nhìn qua thì thấy Lữ Nhi đang đứng nói chuyện cùng ai đó, tên này cao hơn cậu ấy một cái đầu, bộ dạng nom không khác gì Khúc Vệ Manh là chau mày, cảm giác bất an đang lấn tới, toang bước đến chỗ Lữ Nhi thì thấy cậu ấy gương mặt giận dữ, nói gì đó với người kia rồi xoay người đi thẳng đến Thiên đứng ngây người, bây giờ cậu mới nhận ra, người lưu manh lúc nãy là Quách Cẩn Siêu, bạn cùng lớp với hai người. Lữ Nhi đặt mâm xuống bàn, cố gắng giữ bình tĩnh, gọi, " Tiểu Dĩnh, lại đây nào."Dĩnh Thiên nghe thấy giọng nói của Lữ Nhi bèn quay người lại chạy ngay đến chỗ cậu bạn. Hai người ngồi đối diện nhau, kỳ thực, từ khi Lữ Nhi đi lấy đồ ăn giùm cậu thì không còn mở lời nữa. Tâm trạng cậu ấy hẳn là đang rất tệ?Nghĩ tới nghĩ lui, Dĩnh Thiên cũng quyết định hỏi, " Tiểu Nhi, cậu với Cẩn Siêu biết nhau sao?"Nghe người đối diện hỏi, Lữ Nhi bất đắc dĩ ngước mặt lên, trông thấy vẻ mặt lo lắng của ai kia, cậu không đành lòng nên đã nói dối, " Lúc nãy cậu ta hỏi tớ lấy mâm đồ ăn ở đâu thôi.""....Lấy mâm đồ ăn? Cậu ta trông không đến nỗi ngốc như vậy?" Dĩnh Thiên mở to mắt, có chút không Nhi tiếp tục nói dối, gật gật đầu, " Ừ, cậu ta nhìn lưu manh thế nhưng ngố lắm."" Ồ, tớ còn tưởng cậu ta vừa bắt nạt cậu nữa cơ." Dĩnh Thiên cúi mặt múc một muỗng cho vào miệng nhai nhóp Nhi tay nghịch ống hút, trầm ngâm không nói mà chỉ giương mắt nhìn con người ngây thơ ở trước mặt, đột nhiên cảm thấy bản thân nói dối như vậy có phần không được đúng với Dĩnh Thiên rồi.

bạn học lưu manh